Lão già điên khùng bốc mùi kia, rốt cuộc là muốn tặng lễ gặp mặt cho nàng, hay là muốn giết nàng vậy?
Hoà hy nghiến chặt răng, âm thầm mắng lão ăn mày hôi thối. Sau khi dặn Đan đan ở yên trong không gian, ý thức nàng lập tức quay về thân thể.
Nhưng ngay khi Hoà hy rời khỏi không gian, khung cảnh đập vào mắt khiến nàng sững sờ.
Trước mắt nàng không còn là khu rừng trong ký ức, mà là một căn phòng trống rỗng hoàn toàn.
Trong phòng có vài cánh cửa hình vòm, bề mặt giống như gương. Lúc này chúng đều đã vỡ, thi thoảng còn lóe ra ánh sáng bạc hỗn loạn.
Nằm bất động dưới chân Hoà hy chính là thi thể Mãng Xà kim sắc. Một con mắt mở trừng trừng chứa đầy sợ hãi, còn con mắt kia đã bị độc của nàng ăn mòn đến mức lộ ra cả hốc sâu.
Hoà hy nắm đuôi nó, nhẹ nhàng nhấc lên, lập tức kinh hãi phát hiện toàn bộ xương cốt của con mãng xà này đều bị chấn nứt; giống như bị thứ gì đó mạnh mẽ đánh nát cưỡng ép.
Nàng chợt nhớ lại trước khi ngất đi, bản thân hình như nghe thấy một tiếng long ngâm, rồi một luồng sáng trắng chói lòa... Cuối cùng, là ai đã cứu nàng?
Hoà hy mang thi thể Mãng Xà kim sắc vào không gian. Đây là xác của linh thú cấp sáu vừa chết. Da cùng răng độc của nó đều có thể luyện thành vũ khí cực mạnh, còn thịt thì là nguyên liệu quý trong việc điều chế dược bổ đặc thù. Có thể tận dụng tới ba lần, đúng là cơ hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258457/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.