Xem ra tiểu nha đầu này đúng là giấu rất nhiều bí mật.
Lão ăn mày đảo tròn mắt, rồi bất ngờ moi từ trong túi ra một chiếc nhẫn ngọc, phẩy phẩy trước mặt Đan Đan và hỏi: “Thích không?”
Đan Đan chớp đôi mắt to, liên tục gật đầu.
Lão ăn mày bật cười: “Nếu thích thì ta tặng ngươi! Chỉ cần… lần sau có đồ ăn thì nhớ chừa lại một chút cho ta!”
Đan Đan lập tức nhào tới, nhận lấy chiếc nhẫn ngọc rồi ôm chặt vào ngực. Sau đó, liếc nhìn lão ăn mày, nó chạy nhào tới bên Hòa Hy. “Mẫu thân, mẫu thân, linh khí trong chiếc nhẫn này dồi dào lắm, là vật quý! Nếu đem bán nhất định sẽ đổi được rất nhiều tinh thạch, con tặng cho mẫu thân!”
Từ trước tới nay, Đan Đan vẫn luôn nhớ lời Hoà hy thường nói rằng thói quen ăn uống của nó khiến nàng nghèo rớt.
Thế nên giờ cứ thấy vật gì quý giá, nó liền muốn đưa cho nàng. Nếu nàng bán đi, sẽ có thể mua nguyên liệu nấu ăn, làm ra vô số món ngon.
Hoà hy nhận lấy nhẫn ngọc, không cần dùng Thần thức kiểm tra, chỉ cảm nhận qua lòng bàn tay thôi cũng biết đây là vật phi phàm.
Nàng đưa tay xoa đầu Đan Đan, nhẹ giọng khen: “Đan Đan đúng là đứa trẻ ngoan.”
Khóe miệng lão ăn mày giật giật khi nhìn cảnh tượng đó.
Nhẫn Long hoàn của ông ta — thứ mà bất kỳ người nào ở đại lục Mị la gặp được đều sẽ liều mạng đoạt lấy… thế mà hai đứa nhỏ này chẳng biết gì! Lại còn muốn đem bán — thật là không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258451/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.