Vừa nhìn thấy Hòa Hy, nó liền ôm chặt chân nàng, khóc òa lên: “ Mẫu thân, phía trước có quái vật! Con sợ quá!”
Hòa Hy thoáng giật mình. Quái vật? Ngoại trừ vài linh thú hệ ám, trong núi Thương sơn còn đâu ra động vật nào khác? Chẳng lẽ thứ mà Đan Đan gặp… là một linh thú thật sự?
Nàng phải dỗ dành nó một lúc lâu, rồi dưới sự dẫn đường của Đan Đan, Hòa Hy cẩn thận bước về phía trước.
Không bao lâu sau, bóng dáng khổng lồ của một con quái vật hiện lên trong tầm mắt, nhưng Hòa Hy lại thở phào, rồi bật cười thành tiếng.
Linh thú gì chứ! Đây chỉ là một bộ xương linh thú khổng lồ mà thôi!
Nhưng bộ xương linh thú này thật sự rất lớn! Chiều cao của nó gấp ba lần nàng; nếu còn sống, chắc chắn sẽ là một con quái vật khổng lồ đủ khiến bất kỳ ai trông thấy cũng kinh hãi.
Hòa Hy chọc nhẹ lên đầu Đan Đan, bất mãn nói: “Đúng là đồ nhát gan! Chỉ là bộ xương thôi mà cũng dọa con sợ đến vậy.”
Đan Đan vẫn co rút sau lưng nàng, thò đầu nhìn bộ xương, toàn thân run rẩy.
Không để ý tới nó nữa, Hòa Hy bước đến gần bộ xương, cẩn thận quan sát.
Nàng không nhận ra đây là bộ xương của linh thú nào, nhưng toàn bộ xương cốt vẫn còn nguyên vẹn. Từ bề ngoài không thấy dấu vết chém chém, cũng chẳng có dấu hiệu bị trúng độc.
Nàng nhặt một đoạn xương lên quan sát độ dày, nhận thấy linh thú này khi còn sống đang ở thời kỳ cường tráng, linh lực sung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258448/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.