Trương Tam luôn tin vào y thuật và năng lực của Tiểu thư. Nếu nàng có thể khiến một võ giả cấp thấp như hắn, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, từ Luyện Khí kỳ tầng ba tiến thẳng lên Luyện Khí kỳ tầng sáu; vậy thì đan dược do nàng luyện chế sao có thể chỉ là vật tầm thường?
trương Tam chờ khá lâu. Sau khi tiểu đồng tiễn vị khách cuối cùng và thấy hắn vẫn ngồi đó, hắn ta không nhịn được cười nhạo: “Đồ ngốc, ngồi chờ cũng vô ích! Chút nữa kết quả ra, ngươi sẽ biết mình phí uổng một trăm tinh thạch như thế nào, ngươi chẳng qua…”
Lời còn chưa dứt thì đột nhiên một lão giả râu bạc từ phòng giám định lao ra.
Vẻ mặt ông vừa kích động vừa căng thẳng, vừa chạy vừa lớn tiếng hỏi: “Số chín mươi bảy? Ai mang viên đan dược số chín mươi bảy tới giám định?”
Trương Tam và tiểu đồng đều ngẩn ra. Trương Tam nhìn xuống thẻ số trong tay mình. Đúng là số chín mươi bảy.
Lão giả râu bạc liếc thấy thẻ gỗ trong tay hắn, liền như một cơn gió lao thẳng tới. Nắm chặt tay Trương Tam, ông vội hỏi: “Là ngươi mang đan dược số chín mươi bảy tới phải không?”
Trương Tam đáp: “Vâng, là ta. Đan dược có vấn đề gì sao?”
“Đan dược đó là ngươi nhặt được? Nhặt ở đâu?” Tu vi của trương Tam chỉ ở Luyện Khí kỳ tầng sáu, thiên phú cũng bình thường; đương nhiên lão giả không tin đan dược này là do hắn luyện chế.
Trương Tam lắc đầu. “Là sư phụ ta luyện. Không phải ta nhặt được.”
Lông mày lão giả râu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258446/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.