Cô ngờ ngợ: "Bằng cách?"
Hắn không nói mà làm bằng hành động, tay chậm rãi sờ soạng người cô vẻ khiêu khích.
"Anh mà tiến thêm một bước coi chừng tiệt nòi giống" Cô thản nhiên
"Bước cô nói là bước nào nhỉ?" Ai đó giả ngu
"Chỉ cần mở một nút áo thì đoạn sau chắc anh cũng biết thế nào rồi đó" Nhướn mày
Tay hắn vẫn chưa dừng trên người cô, còn cả gan mở một nút áo xem cô định làm gì.
Cô cười rạng rỡ theo cách đáng sợ: "Hình như anh không sợ chết?"
"Quá khen"
Sau "Quá khen" kèm theo tiếng la của một thanh niên trẻ, cô đá hắn lăn quay xuống giường. Chắc ai cũng biết cô đá trúng chỗ nào. Hắn nghiến răng chỉ mặt ai đó: "Cô dám"
"Đừng quên tôi đã cảnh cáo trước" Sao cô có cái tật cười trên nỗi đau anh ta thế nhở.
Cô ném gối về phía anh ta: "Từ nay bổn cung ra lệnh cho tên yếu sinh lí mà còn khoe mẽ như anh ngủ dưới nhà"
Hắn ôm chỗ đau nhăn nhó: "Sao? Sợ tôi làm gì cô chứ gì?"
"Yếu sinh lý như anh thì có gì phải sợ"
"Cô nói lại câu đó nữa xem" Nghiến răng nghiến lợi
"Yếu sinh lý là yếu sinh lý. Ố ồ la la yếu sinh lý kìa"
"Không bóp cổ cô thì tôi không phải là người" Hắn ôm bụng ngồi dậy bóp cổ ai đó. Không phải dạng vừa cô cào cấu hắn. Đòn cuối cô giơ chân đá hắn, thuận thế đè hắn nằm dưới. Nhìn bộ dạng cô ngồi lên người mình:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ve-dau/2214850/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.