Dáng người của Lạc Cẩm Hi rất dễ nhận ra. Cô cách một khoảng khá xa, ra sức vẫy tay về phía sân đối diện. Đêm hôm khuya khoắt, trong nhà đã lặng ngắt như tờ. Bố mẹ Lạc Cẩm Hi đã ngủ từ lâu, cô lén lút một mình mò ra ngoài, không ai hay biết. Ở bên kia, người hàng xóm Hạ Ngạn Hoài trở về cũng không làm kinh động đến ai, bố mẹ anh không có ở nhà, người giúp việc dậy chỉ ra nhìn qua một cái rồi lại vào ngủ tiếp.
Nửa đêm, đôi uyên ương này len lén gặp nhau ở mặt sau ngoài sân nhà họ Hạ, nơi ánh đèn trong sân không thể chiếu tới. Hạ Ngạn Hoài nhìn bạn gái quấn kín mít, chỉ chừa mỗi đôi mắt lộ ra ngoài. Trên người cô mặc thêm áo chống nắng, cả đầu lẫn mặt đều che chắn cẩn thận, khiến anh thấy vừa buồn cười vừa bất lực: “Sao chúng ta lại phải gặp nhau ở đây?”
“Với lại em mặc kín mít thế này làm gì?”
Tính từ lần cuối họ gặp nhau, đã mấy tháng trôi qua. Khi đó, đêm London còn hơi lạnh, ra ngoài thỉnh thoảng gió còn khá to. Nhưng bây giờ ở trong nước đang là tháng Chín, ở thành phố Hoài vẫn chưa có chút hơi thở mùa thu
Lạc Cẩm Hi rất có ý thức phòng bị: “Em sợ nhỡ bố mẹ em chưa ngủ đứng trên đó nhìn thấy thì sao.”
Hạ Ngạn Hoài: “…”
Cô tưởng bố mẹ cô sẽ không nhận ra bóng lưng và thói quen cử chỉ của cô sao?
“Anh khó coi đến thế sao?” Anh bất ngờ bật ra một câu hỏi chết người.
Thực ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245727/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.