Lạc Cẩm Hi lần đầu tiên nhìn Hạ Ngạn Hoài từ góc độ này. Khi anh không nói chuyện, cũng chẳng có biểu cảm gì, trông thực sự như cách biệt muôn trùng, khó mà tiếp cận nổi. Ánh mắt anh nhìn xuống, mang theo một chút khó hiểu, nhưng cũng dịu dàng hơn.
“Sao lại ngồi dưới đất?”
Đôi mắt của Lạc Cẩm Hi rất đẹp, khi tập trung nhìn một người, rất khó có ai có thể cưỡng lại được. Người ta nói đôi mắt là cầu nối giao tiếp tâm hồn.
Lạc Cẩm Hi hơi chống người lên, cứ thế nhìn anh, nghiêm túc nói: “Em thấy anh rất đẹp trai, nhìn từ góc này cũng rất đẹp.”
Sau khi yêu nhau, Lạc Cẩm Hi không chỉ một lần khen ngợi ngoại hình của Hạ Ngạn Hoài. Kiểu khen ngợi này trước đây hiếm khi được nghe chính miệng cô nói, Hạ Ngạn Hoài cũng từng hỏi cô, bắt đầu từ khi nào cô thấy anh đẹp trai.
Lạc Cẩm Hi nói: “Anh đẹp trai là một sự thật khách quan, nhưng sau khi yêu anh, em lại thấy anh ngày càng đẹp hơn.”
Nhìn cái đầu tựa trên đầu gối mình, Hạ Ngạn Hoài vẫn không nhịn được xoa xoa. Ngay sau đó lại nghe Lạc Cẩm Hi nói: “Bảo bối, anh có thể cố gắng duy trì vóc dáng này thêm vài năm nữa không? Em sợ sau này anh không còn đẹp như bây giờ nữa, nhưng em vẫn yêu anh như vậy.”
Điều này đủ để chứng minh tình yêu sẽ khiến người ta mù quáng.
Đầu óc vốn nhạy bén của Hạ Ngạn Hoài cũng khựng lại một hồi lâu mới nhận ra mình vừa nghe thấy những gì.
“Em thích người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245725/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.