Lạc Cẩm Hi cảm thấy mình đã có chút hiểu lầm với Hạ Ngạn Hoài. Tình yêu của anh và cô có chút khác biệt, ít nhất là về cách biểu đạt. So với việc cô động một chút là thích trêu chọc anh, còn nhân cơ hội sờ mó anh, thì Hạ Ngạn Hoài thể hiện mình là một người chính nhân quân tử, ngay thẳng thật thà. Nhưng một khi người quân tử ấy không còn giữ dáng vẻ đứng đắn, thì lại vượt xa tưởng tượng của cô.
Đèn phòng khách sáng choang, dù cho tầm mắt cô lúc này đã bị màn nước mắt che mờ. Móng tay của Hạ Ngạn Hoài được cắt tỉa rất gọn gàng, sạch sẽ. Trán Lạc Cẩm Hi dựa vào vai anh, cắn môi, không thốt nổi thành lời. Nhưng khoảng cách giữa họ lại quá gần, đến cả những hơi thở rất khẽ cũng nghe rõ mồn một. Hạ Ngạn Hoài sẽ ghé sát tai cô nói nhỏ, anh không có nhiều kinh nghiệm, cần phản ứng từ cô. Nhưng vào lúc này, từng câu từng chữ của anh đều mang theo d*c v*ng. Bởi vì anh cũng đang trong tay cô, bị những động tác ngượng ngùng, mơ hồ của cô dò dẫm chạm vào.
Ánh đèn quá sáng, quá chói mắt khiến cô ngượng ngùng. Lạc Cẩm Hi nhỏ giọng nói với anh: “Chúng mình về phòng đi.”
Hạ Ngạn Hoài ừ một tiếng, rồi bỗng nhiên mở miệng: “Em hôn anh một cái.”
Trong bầu không khí mờ ám thế này, nụ hôn gần như dễ dàng có được. Chỉ là, vốn dĩ kế hoạch của Lạc Cẩm Hi chỉ là một nụ hôn nhẹ, ai ngờ khi môi vừa hé mở, sự xâm chiếm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245723/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.