“Đừng nói linh tinh.” Hạ Ngạn Hoài nói.
Lạc Cẩm Hi không cảm thấy mình đang nói bậy, cô cứ thế nhìn chàng trai trẻ tuổi đang bận rộn trong bếp, còn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nóng rực.
Hạ Ngạn Hoài không thể làm lơ trước ánh nhìn như vậy, anh quay đầu nhìn sang, một lát sau, anh cất giọng bất lực: “Cậu ra ngoài trước được không?”
“Không ra, đây là địa bàn của tôi chứ không phải của cậu,” Lạc Cẩm Hi thẳng thừng bác bỏ.
Hạ Ngạn Hoài trước đây tuy lạnh lùng nhưng không phải kiểu tính cách ù lì như vậy, bây giờ trông anh như đang có tâm sự. Lạc Cẩm Hi cảm thấy tâm sự này có lẽ liên quan đến cô, nhưng cụ thể liên quan thế nào thì cô không biết.
Hôm nay căn bếp rất bận rộn, hương thơm bay ra từ bên trong đã làm sống lại khứu giác vốn khó khăn lắm mới hồi phục được của Lạc Cẩm Hi. Một người đàn ông của gia đình, vào được phòng bếp, ra được phòng khách, thế là điểm cộng lại tăng thêm một. Lạc Cẩm Hi vì thế mà cảm thấy sầu não trước thái độ mập mờ không rõ ràng này của Hạ Ngạn Hoài. Cô không hiểu, nhưng cũng không nỡ đuổi người ta ra khỏi cửa, thế nên rất thờ ơ đón nhận sự chăm sóc từ phương xa này.
Hạ Ngạn Hoài mỗi ngày đều đến nấu cơm ba bữa cho cô, cùng cô ăn cơm, giám sát cô uống thuốc, tiện thể quan sát tình hình hồi phục của Lạc Cẩm Hi. Rất nhiều lúc, Lạc Cẩm Hi còn có thể nhìn ra anh cứ ngập ngừng muốn nói gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245710/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.