Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh ở lì trong nhà Hạ Ngạn Hoài hai ngày mới chịu rời đi. Hai ông tướng này có lẽ cũng lâu rồi không phải ngủ chung giường với người đồng giới, tuy ghét bỏ nhưng lại như quay về ngày xưa, thậm chí còn thấy hoài niệm. Chỉ là hai người này ghét bỏ lẫn nhau, xin ngủ giường của Hạ Ngạn Hoài lại bị anh từ chối thẳng thừng. Hạ Ngạn Hoài cũng ghét bỏ hai tên này.
Căn nhà này thực ra có ba phòng, một phòng làm việc của Hạ Ngạn Hoài, không có giường. Hai cậu ấm kia vốn quen thói ăn sung mặc sướng, tất nhiên chẳng chịu ngủ đất hay nằm ghế sô pha. Lư Tiêu không hề coi mình là khách, nằm vắt chân chữ ngũ trên sofa chỉ trỏ khắp căn nhà, vừa ngó nghiêng vừa chê bai: “Hoài Hoài à, sao cậu ra ngoài khởi nghiệp mà điều kiện chỗ ở lại tệ đi vậy? Thực sự không được thì tôi đổi cho cậu một căn nhà lớn hơn nhé.”
Đoạn Kỳ Trinh đứng trong bếp nhìn Hạ Ngạn Hoài nấu ăn, vẻ mặt không thể tin được: “Cậu biết nấu ăn từ khi nào vậy?”
Trong không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm nức, dù máy hút mùi đang hoạt động cũng không ảnh hưởng đến hương thơm ngào ngạt này bay vào mũi của hai người còn lại. Trong tủ lạnh có một số nguyên liệu cần được xử lý sớm, hôm nay không gọi cô giúp việc đến, vừa hay trong nhà có thêm hai miệng ăn, thế nên Hạ Ngạn Hoài đã xuống bếp nấu một bữa. Ngon hay không không quan trọng, hai tên ngốc kia đi qua mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245705/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.