Lúc bước ra khỏi ga tàu cao tốc, bên ngoài đang vô cùng náo nhiệt, hai người nhanh chóng ngồi lên chiếc xe đến đón họ do tài xế của nhà họ Hạ lái xe. Vì hai nhà ở khá gần nhau, mà hai người lại học cùng một trường đại học, không cần thiết phải chia ra hai xe đưa đón làm gì.
Năm đó Lạc Cẩm Hi thi đậu Đại học Thịnh An, bố mẹ cô rất vui mừng, đã tổ chức cho cô một bữa tiệc mừng cực kỳ hoành tráng. Dù sao thì dự định ban đầu của họ là nếu Lạc Cẩm Hi không đậu trường tốt thì sẽ cho cô đi xuất ngoại.
Hạ Ngạn Hoài về cơ bản thuộc nhóm thí sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ thi vào Đại học Thịnh An, còn điểm của Lạc Cẩm Hi thì chỉ ở mức trung bình trong danh sách trúng tuyển, trong đó điểm Văn và Tiếng Anh của cô cao đến mức dọa người, gồng gánh kéo cả tổng điểm của cô lên. Mỗi người có một sở trường riêng, vậy nên chuyện này cũng không có gì lạ. Năm đó Hạ Ngạn Hoài quả thực đã kèm Toán cho cô một thời gian dài, nhưng với thành tích ở các môn xã hội của cô thì ngay cả Hạ Ngạn Hoài cũng phải chịu thua.
Sau khi lên xe, bạn học Lạc nào đó vừa nãy còn vốn rất tỉnh táo chơi điện thoại rồi ngắm phong cảnh không biết chán, rốt cuộc cũng ngáp dài một cái rã rời. Hàng ghế sau trong xe nhà họ Hạ rất rộng, tựa lưng rất thoải mái, trong xe còn phảng phất mùi cam quýt nhàn nhạt. Vừa ngả người ra sau Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245684/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.