Ngay lúc Ngô Kim muốn đi nhặt Linh Tê Thần Kiếm trên đất.
Thì Đàm Tâm cầm Ngụy Vũ Thanh Hồng lao tới.
Chẳng biết từ lúc nào, Đàm Tâm lại chạm vào Ngụy Vũ Thanh Hồng.
Đàm Tâm chỉ là muốn nhìn Ngụy Vũ Thanh Hồng thêm một chút.
Anh xốc cái áo khoác lên.....
Không ngờ rằng.....
Ngụy Vũ Thanh Hồng giống như một con quỷ hút máu bám lên người anh.
Mắt anh đỏ ngầu như máu.
Với đôi mắt bị sung huyết, anh nhìn chằm chằm Ngô Kim.
Nhìn Ngôi Kim, rồi hét lên: "A..a...a..."
Tiếng hét tan nát cõi lòng.
Tựa như nói lên sự căm thù, tức giận.
Mọi người nghe thấy anh hét.
Ánh mắt Đàm Tâm lộ ra vẻ giết chóc.
Ngón tay bị chảy máu được kết nối với Ngụy Vũ Thanh Hồng.
Máu tụ lại ở chuôi kiếm.
Thân kiếm giống như một ống thủy tinh, nhiệt độ càng lúc càng cao.
Giờ phút này, kiếm và tay của anh đã hòa thành một thể với Ngụy Vũ Thanh Hồng.
Đàm Tâm bây giờ đã mất ý thức hoàn toàn.
Trong mắt anh, toàn bộ mọi người đều là "ma quỷ".
Sâu trong nội tâm của Đàm Tâm cũng có vết sẹo.
Ngụy Vũ Thanh Hồng giống như đã mở ra vết sẹo của anh.
Nội tâm đang gào thét, anh muốn tìm cách phát tiết.
Vết sẹo của anh là chuyện xảy ra, khi anh 18 tuổi.
18 tuổi, cậu đang học cấp 3.
Cha mẹ đều là công nhân bình thường.
Cậu luôn nghĩ: tri thức có thể thay đổi vận mệnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863558/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.