Hoàng Tử Vi từ từ nằm bên cạnh nàng.
Nàng cảm nhận được hơi thở của Hoàng Tử Vi phía sau.
Dạ Phàm Linh xoay người lại nhìn chị.
Nhẹ nhàng vuốt ve mặt Hoàng Tử Vi.
Ngón tay chạm vào gò má của chị.
Cảm thấy lạnh lẽo.
Nàng nói với chị: "Sao mặt chị lúc nào cũng lạnh vậy?"
Đau lòng ôm lấy chị.
Như muốn chà xát vào cơ thể của mình.
Nàng xoa mặt chị.
Cảm nhận nhiệt độ cơ thể của chị.
Hoàng Tử Vi nói: "Đừng có đánh trống lãng, chúng ta chỉ nói về tình cảm."
Dạ Phàm Linh ôm chị nói: "Chị vẫn không hiểu lòng của em...."
Hoàng Tử Vi nói: "Em nói, chị muốn nghe em nói...."
Không chờ chị phản ứng, Dạ Phàm Linh liền cắn vào cổ chị một cái.
Hoàng Tử Vi ôm cổ mình, nghĩ: em ấy dám cắn.
Dạ Phàm Linh sờ lên vết cắn trên cổ chị, nói: "Em muốn chị nhớ rõ em, chị là của em...."
Chị sẽ nhớ rõ em chứ?
Nhớ thật lâu.
Tắt đèn, trong phòng tối đen như mực.
Ngoài cửa sổ gió lạnh thổi vào.
Thổi tung mái tóc của Dạ Phàm Linh.
Nàng theo bản năng, ôm chặt lấy Hoàng Tử Vi.
Khi nghiêng đầu nhìn Hoàng Tử Vi.
Chị ấy đã ngủ rồi.
Nhắm mắt lại, lông mày hơi nhíu.
Hình như trong giấc mơ, chị vẫn đang suy nghĩ điều gì.
Môi mấp máy.
Muốn nói gì đó.
Nàng cúi xuống, để nghe xem chị đang nói gì: "Phàm Linh, Phàm Linh, em không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863551/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.