Sau cơn mưa, không khí trong lành.
Toàn bộ núi Kỳ Lân như được gột rửa.
Mùi thơm của dược thảo thoang thoảng.
Phảng phất có thể nghe thấy tiếng nước chảy từ trong núi.
Rất nhiều động vật chạy nhảy khắp nơi.
Núi Kỳ Lân lúc này giống như một tiên cảnh chốn nhân gian.
Có núi, có nước, có cảnh.
Thưởng thức quan cảnh.
Nếu có một chén trà đậm thì càng tuyệt hơn.
Nếu có thể sống một mình trên núi.
Cũng coi như là một thế ngoại đào viên rồi.
Sau cơn mưa núi trong xanh, như khí trời cuối thu.
Trăng sáng giữa rừng thông, suối trong veo chảy lên những nghềnh đá.
Sau khi mưa tạnh.
Những giọt nước trên vách đá cũng được gió làm khô.
Cây đại thụ sau mưa, giống như một lần được sống lại.
Cành lá như được thay lớp áo, xanh tươi mềm mại.
Nhìn vách đá cheo leo trước mắt.
Họ đã chuẩn bị xong tâm lý.
Hoàng Tử Vi chạm vào tay Dạ Phàm Linh.
Lông mày của nàng giật giật.
Có gì đó không đúng.
Nàng nói: "Sao tay Phàm Linh lạnh thế....."
Một sự lạnh lẽo từ trong lòng toát ra ngoài.
Chạm vào ngón tay của Dạ Phàm Linh.
Nàng cảm giác giống như chạm vào một cục nước đá.
Hoàng Tử Vi ôm chặt Dạ Phàm Linh, lo lắng nói: "Phàm Linh, em lạnh phải không, có tôi đây....."
Dùng thân nhiệt của cơ thể để sưởi ấm cho Dạ Phàm Linh.
Võ Tân Nhu nhịn không nổi, nói: "Đội trưởng, chị Phàm Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863544/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.