Lúc này Hoàng Tử Vi ngã xuống.
Nàng chống tay trái lên đất, tay phải cầm súng.
Hít một hơi.
Thở dốc.
Hô hấp rất gấp.
Cắn răng.
Trận đối đầu lúc nãy với nàng mà nói, chính là tử chiến.
Hoàng Tử Vi lúc đầu, đầy áp lực.
Nàng sợ lỡ súng bị kẹt đạn.
Sẽ dẫn đến hậu quả, mọi người sẽ chết dưới móng vuốt của khỉ mặt xanh.
Nhưng thân là đội trưởng.
Hoàng Tử Vi không thể nhìn mọi người ngồi chờ chết.
Nếu không phản kháng thì kết quả chỉ có một.
Trở thành tù binh của kẻ địch.
Muốn tất cả có thể sống sót.
Nàng nhất định phải làm như vậy.
Không thể mặc kệ an nguy của mọi người.
Nàng phải ra sức để đánh trận này.
Trong thế giới hoang dã.
Nàng có thể nghe chính xác tốc độ của gió.
Còn có vị trí của khỉ mặt xanh, cùng góc độ bắn.
Đã bắn trúng.
Cánh tay phải của nàng đã bị móng vuốt của khỉ mặt xanh làm bị thương.
Vết thương đang chảy máu không ngừng.
Thấy Dạ Phàm Linh vô sự.
Khóe miệng Hoàng Tử Vi hơi nhếch lên.
Chỉ cần em không sao, tôi an tâm.
Ánh mắt của nàng.
Luôn nhìn Dạ Phàm Linh.
Trong mắt nàng, chỉ có cô.
Dạ Phàm Linh chỉ đang lẳng lặng nằm ở đó.
Nàng ngủ rất an tĩnh.
Đôi mắt đóng chặt.
Nhưng trong lòng sao mà không hiểu?
Hoàng Tử Vi đang vì nàng trả giá.
Cũng không quan tâm máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863542/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.