🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trên tay Hứa Chấn lúc này có thêm một cây gậy.



Ông cầm gậy.



Vừa cầm vừa nghĩ: phải cho chúng chết thế nào mới thoải mái đây.



Ông cười ha ha nói: "Có phải mấy người thấy toàn thân yếu ớt, rất nhẹ không. Chính là Tiêu Hồn Tán của ta."



Giản Bạch cảm thấy đầu rất đau.



Cô ôm đầu ngã xuống nói: "Từ lúc nào.....ông thả độc..."



Ánh mắt Lạc Tuyết di động.



Cô cũng tưởng sẽ bị đau đầu.



Nhưng không.



Lạc Tuyết nhếch miệng cười:



Tiêu Hồn Tán của ông làm gì được tôi?



Mặc dù trong lòng đã nghĩ vậy.



Nhưng vẫn phải tiếp tục diễn.



Lạc Tuyết kêu lên "Aiz..."



Ôm đầu.



Cũng ngã xuống.



Ba người trốn vào một góc.



Lạc Tuyết nhớ lại toàn bộ quá trình.



Lúc họ vừa bước vào...



Thì ra....



Cái mùi nồng gắt ấy....



Khi vừa vào tầng một, họ ngửi được mùi khói.



Nhưng một lúc sau lại không còn ngửi thấy nữa.



Lúc này.



Tứ chi họ vô lực.



Dựa vào một góc, ôm hai chân.



Nhìn Hứa Chấn từng bước đi tới.



Giản Bạch có chút sợ hãi.



Lạc Tuyết nhìn ra được chị rất căng thẳng.



Giản Bạch không biết số phận của mình sẽ ra sao?



Hai mẹ con không dễ dàng gì gặp lại nhau.



Có rất nhiều điều vẫn chưa nói.



Ánh mắt của mẹ lộ ra nét dịu dàng.



Chị vẫn chưa cảm nhận được mùi vị của tình thân.



Lẽ nào lại chết ở đây sao?



Nếu chết.



Có thể chết

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863538/chuong-87.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Dị Tủng
Chương 87: Sự Trừng Phạt Luân Hồi (48)
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.