Suy nghĩ của Lạc Tuyết trôi đi rất xa.
Chị ấy cũng không phải là không có tình người.
Cũng không phải như tưởng tượng của mình.
Giản Bạch nhìn Lạc Tuyết bên cạnh.
Chị không biết tại sao bản thân lại có chút bất công với Lạc Tuyết.
Có lẽ vì ánh mắt của Lạc Tuyết.
Chị luôn cảm thấy ánh mắt ấy giống như mình.
Giản Bạch tại sao lại đột nhiên lại xuất hiện ở đây?
Nơi này không phải khu vực cấm sao?
Vậy sao chị lại ở đây?
Trong lòng Lạc Tuyết có chút nghi hoặc.
Cô nghĩ rất nhiều.
Nhìn thấy Lạc Tuyết xuất thần.
Giản Bạch vỗ vai của cô nói: "Lạc Tuyết, quay về."
Lạc Tuyết gật đầu, cô nhìn vào đôi mắt Giản Bạch.
Đột nhiên cảm thấy không thể nhìn thấu chị ấy.
Đôi mắt sâu thẳm làm Lạc Tuyết suy nghĩ sâu sắc.
Cô đang nghĩ:
Giản Bạch, chị là phụ nữ thế nào?
Hai người đều rất lúng túng.
Ánh mắt nóng rực của Lạc Tuyết làm Giản Bạch có chút khó chịu.
Có chuyện gì?
Không lẽ trên mặt mình viết chữ gì sao?
Giản Bạch nói: "Em nhìn đủ chưa, trên mặt tôi có viết chữ à."
Lạc Tuyết: "Chị đẹp nên em nhìn. Chị đừng có lạnh lùng vậy, cứ như tảng băng vậy không ai dám đến gần."
Giản Bạch tức giận nói: "Bớt quản tôi."
Lạnh, thật sự lạnh!
Chị từ đầu tới chân đều lạnh hơn băng!
"Sư huynh, em đau bụng quá, em đi vệ sinh." - Sư đệ ôm bụng kêu đau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-tung/1863533/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.