《 Bần nữ 》 Tần Thao Ngọc:
" Bồng môn vị thức ỷ la hương, Nghĩ thác lương môi diệc tự thương.
Thuỳ ái phong lưu cao cách điệu? Cộng liên thời thế kiệm sơ trang.
Cảm tương thập chỉ khoa châm xảo, Bất bả song mi đấu hoạ trường.
Khổ hận niên niên áp kim tuyến, Vị tha nhân tác giá y thường." [1]
[1] Dịch thơ:
"Lụa là chưa được bén mùi sang, Muốn cậy băng nhân ngại bẽ bàng.
Ai quý thanh cao giàu cách điệu? Cùng thương mộc mạc kém thời trang
Dám khoe mười ngón đường kim khéo. Không cậy đôi mi nét kẻ trường.
Ngán nỗi hàng năm thêu áo cưới, Cho người làm dáng với tân lang."
[1] Dịch nghĩa:
"Ở chốn lều tranh chưa biết đến mùi là lượt, Định nhờ mối lái cũng chỉ thương mình.
Ai là kẻ quý người có cách điệu thanh cao? Cùng thương những người ở đời phải sơ sài trang điểm.
Đâu dám khoe mười ngón tay khéo đường kim chỉ. Không muốn kẻ dài đôi lông mày để đua xinh tươi
Tủi hờn về nỗi năm nào cũng phải ấn lên sợi kim tuyến, Để thêu quần áo cưới cho người khác!"
[*]: Tác giả ví mình như con gái nhà nghèo có tài sắc thanh cao, tự trọng không muốn nhờ người mai mối, chỉ đem tài năng của mình phục vụ thế gian. Trong thời Vãn Đường nhiễu nhương, người tài giỏi cũng đành cam tâm ngậm miệng làm ngơ với thời thế.
Ai vì người khác thêu áo cưới đây?
Ánh mắt Đường Thời có chút u oán, nhưng lúc nhìn về phía Lận Thiên lại hơi kỳ lạ ——
Thác Sơn Ấn quả thật rất lợi hại, nhưng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-than-cap-giam-thuong-dai-su/966165/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.