Thuyền cập bến tại một bến tàu không quá tấp nập, Đường Thời vừa xuống thuyền, Chu Quyền đã gọi y lại: "Chắc là ngươi cũng không hiểu rõ tình hình trên Thiên Chuẩn Phù Đảo lắm đúng không, hay là tới Tỳ Hưu lâu trước?"
Đường Thời gật đầu đồng ý, sau đó đi cùng Chu Quyền.
Ân Khương vẫn luôn im lặng ở trong hộp, không hề phát ra âm thanh nào. Đường Thời hơi không yên tâm về nàng, hỏi mấy câu nhưng không thấy trả lời, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Vừa lên bến tàu đã thấy người của Tỳ Hưu lâu đứng chờ sẵn, một nhóm người lên thuyền vận chuyển hàng, còn một đội tu sĩ đứng bên đường canh gác, mỗi người đều dùng khăn đen che kín, không để lộ khuôn mặt.
Chu Quyền có vẻ đã quen với việc này, lên bờ xong thì cái gì cũng mặc kệ, chỉ dẫn Đường Thời đi dọc theo đường núi, tiến thẳng vào đảo. Quang cảnh Đường Thời thấy lúc này thực ra cũng không khác gì với thế giới nhân loại, chỉ khác là hầu hết công trình đều bằng đá, nhưng được điêu khắc khá tinh xảo, phảng phất khiến người ta tưởng mình đang vào nhầm cửa hàng điêu khắc.
Có điều phong cách kiến trúc nơi đây khá thô cứng, không tinh tế như của nhân loại mà có thêm hơi thở thiên nhiên, hơn nữa hầu hết kiến trúc đều có vật tổ* ở bên ngoài, đủ cả chim ưng, sư tư, chuột...
*Vật tổ: (tiếng Hán là "đồ đằng", tiếng Anh là "totem") là một linh hồn, vật linh thiêng hoặc biểu tượng được một nhóm người – tỉ như một thị tộc hoặc một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-than-cap-giam-thuong-dai-su/966158/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.