Thực ra đó vốn chỉ là suy nghĩ lóe lên trong đầu Đường Thời, nhưng đến khi thực sự thi triển, y liền cảm thấy như một phần ba linh lực toàn thân bị rút cạn. Đường Thời lập tức mắng to trong lòng — sao không nói trước là cái câu này lại bẫy người ta thế chứ!
Một hơi hút sạch một phần ba linh lực trong cơ thể đó, câu thơ chắc hẳn phải có cùng đẳng cấp với "Nhất tuế nhất khô vinh" và "Hoa lạc tri đa thiểu". Khoa trương đến thế cơ à?
Trên linh điền, chỉ thấy một luồng hào quang hiện ra trên Trùng Nhị bảo giám mà Đường Thời cầm trong tay, thoáng một cái liền tỏa ra bao phủ khắp linh điền, sau đó luồng hào quang này cũng không gây ra phản ứng gì, chỉ thấy những luồng sáng này bao trùm lên linh điền cùng những hạt giống vừa mọc rễ tựa như một lớp lụa mỏng.
Đường Thời đang cảm thấy không hợp lý, nhưng ngay sau đó lại thấy linh điền thật ra vẫn có biến hóa — tất cả hạt giống vừa mới mọc rễ giờ đã bắt đầu nảy mầm, đến cả quả Thất Châu cũng he hé một chút mầm non.
Chu kỳ sinh trưởng của cỏ Chúc Dư là một tháng, thế mà lúc này đã ló ra chồi non đạm sắc xanh, rõ ràng là thời gian sinh trưởng đã được câu thơ của Đường Thời rút ngắn.
Có điều rốt cục hạt giống có thể phát triển đến mức nào? Hiệu quả chỉ là rút ngắn thời gian sinh trưởng thôi sao?
Đường Thời cảm thấy hơi khó hiểu, khi niệm câu thơ này y vốn trông chờ vào sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-than-cap-giam-thuong-dai-su/966150/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.