Mới khen ngợi tiểu tử ngươi vài câu thì sao, gặp cơ hội như vậy đối với lão tử đâu có dễ dàng. Ngươi nói bỏ là bỏ sao? Thật sự là muốn nhịn cũng không nhịn được, muốn nhẫn cũng không nhẫn được.
Không thể nhịn được nữa, nếu đã không thể hấp thu bình thường thì hấp thu tinh hoa sinh mệnh cùng lực lượng linh hồn của ngươi vậy. Ngươi dám phá hủy kiếm của ta, phá hủy chuyện tốt của ta, ta sẽ làm cho người hồn phách tán.
Quý Bác Văn đối với tình huống thân thể của mình tự nhiên là hiểu rõ nhất, hắn nhanh chóng phát hiện ra sự thay đổi, tâm niệm thay đổi thật nhanh, ý nghĩ giữ được rừng xanh thì lo gì không có củi đốt chợt lóe lên trong đầu, hắn hét lớn một tiếng:
- Bạo
Sau đó điên cuồng vận khởi tâm pháp, ý đồ muốn thánh anh chạy thoát, đợt ngày khôi phục lại sẽ trả thù.
Nhưng hắn tuyệt vọng phát hiện, giờ phút này hắn đã không thể làm chủ được bản thân nữa rồi. Chuôi...kiếm đáng giận này, chẳng biết lúc nào đã đâm vào vị trí đan điền của mình, đâm xuyên qua thánh anh, lấy một loại tốc độ rất nhanh liều mạng hấp thụ lấy tánh mạng, linh khí và tinh hoa linh hồn của mình.
Loại thánh anh này là một tồn tại thần dị hữu hình vô thể, hầu như là không có việc gì có thể tổn thương nó, nhưng hiện tại, lúc này đây, nó quả thật đang bị thương tổn, không có cách gì có thể ly khai được.
Quý Bác Văn vừa rồi có cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211613/chuong-1201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.