Dịch giả: Chim Ruồi
Công đạo này!
Cho dù sơn băng địa liệt, cho dù thiên tháp địa hãm (trời sập đất lấp),cho dù càng khôn sụp đổ, cho dù.... nhân loại chết sạch!
Vẫn phải có, chắc chắn như vậy!
Công đạo của huynh đệ, không liên quan gì đến thiên hạ muôn dân! Trăm họ lầm than sao? Nguyên nhân không phải tại ta!
Cho dù càn khôn có sụp đổ đi chăng nữa, ta vẫn phải làm! Bây giờ, chính tay ta làm!
Hạ Trường Thiên và đám người liên quan nhìn thấy đám người Cổ Hàn không có cùng ý kiến với mình, lâm trận lùi bước, trong lòng hắn liền mất bình tĩnh, vô cùng phẫn nộ, lại xen phần sợ hãi. Chẳng lẽ chúng ta đã làm sai?
Hắn thấy Quân Mạc Tà cố tình cắn mãi không buông, không hề có ý định lấy đại nghĩa làm trọng, tuy trong lòng phẫn nộ tới cực điểm, nhưng hắn không mấy lo lắng tình thế trước mắt này.
Quân đội của Thiên Phạt sau trận chiến kia đã hao tổn rất nhiều tinh nhuệ, tổng cộng có 8 gã thánh tôn cường giả rơi rụng, sáu ngàn dũng sĩ Thiên Phạt hao tổn hết tám phần mười. Hiện giờ, chủ lực của Thiên Phạt chỉ có Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên là có tu vi thánh tôn tiêu chuẩn, còn Hùng Khai Sơn chỉ là một tên mới đột phá thánh tôn.
Còn lại, người có tu vi cao nhất chỉ là thánh hoàng, tuy bên mình chỉ có năm mươi người, nhưng tu vi thấp nhất cũng là thánh giả, mình và Quý Bác Văn lại là thánh quân đỉnh phong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211604/chuong-1192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.