Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
- Ngươi chết đi! Vì sao không chết? Chết đi! Ngươi tại sao còn chưa chết?
Mai Tuyết Yên lạnh lùng nhìn hắn, nước mắt tuôn ra. Thân hình run rẩy, lại lạnh lùng nói:
- Ngươi vì sao còn chưa chết? Chẳng lẽ còn muốn ta tiễn ngươi một đoạn đường sao? Không thành vấn đề, ngươi chỉ cần nói với ta một câu là được. Đồ hỗn trướng như ngươi thì là huynh đệ chó má gì? Ta không cần!
Quả thực hiện giờ Quân Mạc Tà có chút lo lắng. Những lời Mai Tuyết Yên nói quả thực có chút hơn quá. Hùng Khai Sơn tính tình thằng thắn, luôn vì huynh đệ. Người chết thì đã chết rồi. Lỡ như nàng nói quá lên vạn nhất hắn đi tìm chết thật thì sao?
- Ta … Ta không chết!
Hùng Khai Sơn đột nhiên bình tĩnh lại, hắn chậm rãi đứng lên. Ánh mắt đã trở nên bình tĩnh.
- Không chết sao?
Mai Tuyết Yên nhìn hắn lạnh lùng nói:
- Bây giờ lại không có ý định chết? Có phải ngươi đang tính toán trong cuộc chiến này làm chút gì đó? Ân! Là tính toán làm sao mà cứu Hạc vương mà chết sao? Sau đó Hạc vương vì cứu Hổ vương mà chết … Hổ vương lại vì … Sau đó cuối cùng là vì cứu ta mà chết. Kế tiếp là ta tự sát! Chúng ta cứ như vậy toàn bộ chết hết, sum họm ở dưới sống vàng thật là tốt a! Ngươi có phải là muốn như vậy không?
Hùng Khai Sơn cả người chấn động, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Mai Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211598/chuong-1186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.