Huynh đệ!
Chân Ưng vương dừng lại giữa không trung, cứ như vậy mà bất động đứng đó. Tựa hồ đã hóa thành một pho tượng cổ xưa vĩnh hằng!
Chỉ có đầu của hắn vẫn còn đang ra sức chậm rãi quay đầu lại, nhìn Tứ ca của hắn đang lẳng lặng nằm trên mặt đất, tuyệt vọng nói: Ta thực sự lo lắng a…
- Tứ ca… Mau tỉnh lại… Ta thực sự không chịu được nữa rồi…A …
Ưng vương tuyệt vọng nói một tiếng. Rốt cuộc chính hắn cũng không nghe được hiện tại mình đang nói gì, sau đó hắn lại cúi thấp người bước tiếp.
Tiếp đó thân thể hắn đột nhiên đổ gục xuống dưới đất.
Không có bất kỳ một tiếng động nào.
Nhưng ánh mắt của hắn vẫn như cũ hiện lên vẻ tuyệt vọng, cùng lo lắng và mệt mỏi!
- Tứ ca, ta không bảo vệ được huynh nữa rồi!
Ánh mắt Ưng vương tràn ngập bi thương cùng tiếc nuối và lo âu! Cứ như vậy mà dừng lại.
Hùng vương vẫn lẳng lặng nằm tại nơi đó, đối với hết thảy sự vật xung quanh mình hoàn toàn không biết gì. Hắn thực sự quá mệt mỏi. Thân thể hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, cực kỳ cạn kiệt. Thiên kiếp giáng xuống, vừa vặn đánh vào đầu hắn cơ hồ muốn rút cả xương cốt của hắn đi.
Tại một chỗ bình yên, linh hồn của hắn tựa hồ đang rong chơi trong hư không. Dường như có cái gì không nhớ rõ, bắt không được, nhìn không thấy rõ… Hắn, hiện tại chỉ muốn đánh một giấc, cái gì cũng không quan tâm đến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211593/chuong-1181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.