Dịch giả: dakbring
Quân Mạc Tà ta tới bây giờ cũng không phải người tốt! Cũng không phải là một quân tử! Cho nên, các ngươi không nên lấy tiêu chuẩn người tốt hay quân tử để so sánh với ta."
Mạc Tà thản nhiên nói: "Ta đối với thiên hạ, chẳng thèm quan tâm! Ta đối với muôn dân, hoàn toàn không có cảm tình! Ta muốn, chính là tự do, thực lực, được làm theo ý mình, không ai có thể ngăn cản! Lạnh lùng nhìn thiên hạ, kiêu ngạo đối hồng trần (Lãnh nhãn thiên hạ, ngạo đối hồng trần),chính là ta, Quân Mạc Tà!"
Ta có thể đối với núi vàng núi bạc coi như không, cũng có thể đem vinh hoa phú quý coi là rác rưởi! Thậm chí, cho dù là thiên hạ chí tôn, đệ nhất tuyên cổ huy hoàng, ta cũng sẽ không để trong lòng, cho nên khi đến thời điểm cần buông, ta sẽ dứt khoát buông bỏ! Không có gì do dự, hay là lưu luyến!"
Điều ta quan tâm, là người nhà ta; trong mắt ta, chỉ có thân nhân của ta; cái ta sẵn sàng vứt bỏ, chính là vướng bận của ta!"
Mạc Tà chậm rãi nói: "Nữ nhân, đối với tuyệt đại đa số nam nhân trên thế giới này mà nói, chỉ là một món đồ tùy thời có thể bỏ đi, sinh ra chỉ để cho nam nhân sử dụng, đùa bỡn… Nhưng, Quân Mạc Tà ta lại không cho là vậy!"
"Ta thích giang sơn, nhưng cũng yêu mỹ nhân!"
Mạc Tà cười ha ha: "Nếu là so sánh với giang sơn, ta tình nguyện lấy mỹ nhân của ta! Bên người nếu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211537/chuong-1125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.