Anh hùng thiên hạ, nghe hiệu lệnh của ta!
Ưng Bác Không ngước đầu nhìn lên trần nhà, không hề nhúc nhích, lặng im như một pho tượng.
Nhưng nào ai biết Ưng lão đại dường như đang khoanh tay nhìn trời nhưng thật ra đôi mắt vẫn đang liếc dọc liếc ngang quan sát. Ở đây kể ra cũng chỉ có vài người biết rõ vị Tà Chi Quân Chủ này, ví dụ như Lý Du Nhiên, Đường Nguyên, đám người Mạc Vô Đạo… Khuôn mặt bọn họ tất cả đều kịch liệt run rẩy… Mà trong số đó, Đường Bàn Tử là nổi bật nhất, ngay lúc nghe Quân Mạc Tà nói ra những lời này, hắn như mắc nghẹn, rồi thở khò khè như kẻ mắc bệnh kinh niên, hắn ho đến nỗi đống mỡ trên người run rẩy như gặp phải một cơn gió lốc cực lớn đánh thẳng lên người…
Thật sự là chuyện hài nhất thiên hạ mà, nếu bàn về khi nam bá nữ, chỉ sợ cả Thiên Hương thành còn ai có thể so được với Quân Đại Thiếu chứ? Có trời mới biết lúc nói ra những lời này mặt mũi hắn quăng đi đâu cơ chứ?…
Có vẻ như Quân Mạc Tà thật sự không biết xấu hổ, mà Tà Quân vì sao lại phải xâu hổ chứ, bổn tọa lúc nào lại khi nam bá nữ, bản thân thoát khỏi cảnh xử nam cũng không phải do hoàn cảnh đưa đẩy sao?… Mặc dù cách nói có hơi quá đáng, nhưng cũng là sự thật mà… (BT: ối tía má ơi, hoàn cảnh đưa đẩy, ai đưa thì anh ấy đẩy mà)
Kể cả lần vừa rồi… Ta nào có tội tình gì chứ…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211520/chuong-1108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.