- Được lắm, Đoàn mỗ đến lãnh giáo tiểu đội trưởng một phen cũng không sao!
Đoạn Sùng Phong giận tái mặt gằn giọng nói.
Hắn tuy biết rằng Ưng Bát Không là người thứ tám trong Bát Đại Chí Tôn, tính ra trên giang hồ cũng có thể xem là người có tuổi, có vai vế, nhưng so với người đã tám chín trăm tuổi như mình, hắn cũng chẳng qua là một tên tiểu tử mới lớn, vậy mà trước mặt mình còn dám lớn giọng xưng lão, thật là khinh người quá đáng!
- Trương Đại Ngưu! Ngươi lên trước đi, chiêu đãi khách cho tốt, phải chú ý một chút, đừng làm Quân chủ đại nhân chúng ta mất mặt.
Ưng Bác Không chỉ vào người đàn ông râu quai nón có thân hình vạm vỡ cao giọng nói.
Chuyện kế tiếp xảy ra mới thật sự làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Không thể ngờ được, vị được gọi là Trương Đại Ngưu này lắc đầu, vẻ mặt hết sức khó chịu nói:
- Ưng lão, ngài có lầm không, ta đường đường là một tiểu đội trưởng, chút chuyện cỏn con này cũng để ta phải ra mặt sao, ngươi làm như thế sau này ta còn mặt mũi nào trước mặt các huynh đệ nữa?
Đoạn Sùng Phong nghe vậy hai mắt trắng dã, tức giận muốn hôn mê bất tỉnh
- Ta đường đường là một tiểu đội trưởng, cũng là một người có chức có quyền a…
- Câm miệng, ngươi câm miệng cho ta, người ta là khách ngươi biết không!
Ưng Bác Không nổi trận lôi đình, lớn tiếng mắng:
- Sao ngươi ngu ngốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211516/chuong-1104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.