"Chậc chậc...Thì ra Quân lão gia tử hiện tại đã nhẹ nhõm không còn quan tước nữa. Chuyện cực kì tốt, ha hả, thật sự là khiến Du Nhiên bội phục. Dám không thèm nhòm ngó tình đời như thế, giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang cũng là bản sắc của anh hùng"
Lý Du Nhiên khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống hết sức thoải mái tựa lưng vào vai ghế mỉm cười nói
"Mới vừa rồi cũng nói đến, Du Nhiên lần này đến đây, mục đích là muốn bái vọng lão gia tử một phen. Không biết Bàng quản gia quí phủ có thể cho người thông báo một tiếng?"
Thực sự không thể không bội phục sự kiềm chế của Lý Du Nhiên, đối diện khuôn mặt hung ác như thế mà có thể cười tao nhã thong dong như vậy cũng là phong độ của cao nhân, quả thực khó dò!
Vết đao chém trên mặt Lão Bàng đỏ hồng lên dữ tợn, nhưng vẫn duy trì kiểu cười mím môi ôn tồn nói "Đã như vậy thì xin Lý công tử chờ."
Nói xong vội vã dùng bước của mèo lắc lắc cái mông đi ra ngoài. Vâng, đó cũng là nội dung huấn luyện của Quân Mạc tà cho thị nữ. Lão Bàng học xong nên đương nhiên cũng đi như vậy...
Có điều là lão Bàng vừa mới đi một bước ra khỏi nơi đây thì một vị Thánh giả đã nhịn không được bóp chén trà trong tay thành phấn vụn, vẻ mặt cổ quái như muốn nôn mửa hoặc là khó tin tới cực điểm do đã nửa tháng không được thoải mái một lần, lão thất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3211161/chuong-749.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.