Từ xưa đến nay, huyền thú vô luận là thấp cấp hay đã hóa hình rốt cuộc vẫn là thú loại, cùng nhân loại có một loại ngăn cách mơ hồ.
Không ai cam tâm tình nguyện cùng huyền thú song song quan hệ.
Cho nên ngoài tam đại Thánh Địa, mới có nhất đại hung! Nếu không phải bởi vì việc này hẳn là tứ đại Thánh Địa mà không phải là Tam Thánh Nhất Hung! Với lực lượng như thế nằm ở nhân gian giới hoành hành còn không sợ huống chi là người thường?
Cho nên Quân Mạc Tà lần này vô tình toát ra cảm giác thân thiết mơ hồ này, mặc dù là loại cảm giác vi diệu vô tình phát ra từ nội tâm, nhưng chính vì thế làm cho huyền thú-loại sinh vật luôn nhạy cảm với cảm giác yêu ghét, có một loại cảm thụ mà chưa bao giờ đuợc nhận từ nhân loại.
Vì thế, Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn đều là tự đáy lòng cảm nhận được vị thần bí cao nhân này rất đáng tin tưởng!
Cho nên hai người không do dự chút nào, chính là dị thường cảm kích nhìn Quân Mạc Tà liếc mắt một cái, lập tức khoanh chân ngồi xuống, không bao lâu, một mùi rượu nồng đậm từ thân thể hai người phát ra. Nguyên vốn khuôn mặt có chút hồng cũng dần dần khôi phục nhan sắc bình thường.
Hùng Khai Sơn chỉ cảm thấy chân khí toàn thân lưu loát tự nhiên tâm như nước chảy đang muốn mở mắt, đột nhiên một bàn tay nhẹ nhàng mà khoát lên trên vai của mình đã đặt vào huyệt Kiên Tỉnh, một thanh âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210805/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.