Dịch Giả: Tiểu Ngọc
- Tự nhiên là cam kết! Chúng ta Đông Phương Thế Gia từ trước tới nay có làm chuyện không công bao giờ?
Đông Phương Vấn Tình trừng mắt quát lớn, rồi cất tiếng trách mắng:
- Đây chính là nguyên tắc cơ bản nhất của chúng ta!
- A....! Ha ha!
Quân Mạc Tà run sợ một lát, đột nhiên cất tiếng cười to.
Cái này đúng là - Bất thị nhất gia nhân, bất tiến nhất gia môn!- ( Không phải người một nhà nhưng đi cùng một ngõ -DG^^!)
Rõ ràng giống hệt như nguyên tắc của ca ca ta a.
- Con cười cái gì?
Ba người đồng thời trừng mắt:
- Năm đó gia gia của con đã nói với chúng ta chính xác như vậy, lẽ nào con là tôn tử mà cũng dám chê cười, thật là....!
- Không phải cười cái đó; đây là chuyện đương nhiên, thu tiền tài của người cũng có nghĩa là thay người gánh chịu tai ương, thay người làm việc, cho nên tự nhiên cần phải nhận thù lao! Chuyện này có gì mà phải bàn cãi? Lẽ nào phải bỏ công mà bất thụ lộc mới là quang minh chính đại sao? Nếu là vậy thì không còn gì để nói nữa rồi.
Quân Mạc Tà hì hì cười, nói:
- Vậy lần này xuất động thù lao nhận được là bao nhiêu?
- Mười vạn lượng bạc, hơn nữa là mỗi người mười vạn lượng bạc! Chúng ta có ba người, chính là vừa tròn ba mươi vạn lượng bạc!
Đông Phương Vấn Đao có chút kiêu ngạo, đưa tay ra phủi phủi gấu áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210743/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.