- Haizz, ai nói ba năm làm tri phủ, bạc mười vạn rơi như tuyết, ngươi đã làm huyện lệnh năm năm rồi mới kiếm được năm vạn... Thật là một kẻ bất lực a!
Quân Mạc Tà tiếp tục than thở.
"Chính ngài cũng nói là làm tri phủ, nhưng lão tử chỉ là một huyện lệnh, còn là huyện lệnh của một khu trong mấy vạn khu trực thuộc.... Với tri phủ.... đâu phải chỉ kém vài cấp đâu". Phì Trư Tràng tiếp tục nói thầm, nhưng trên mặt vẫn lễ độ cung kính hết sức, lắng nghe Quân đại tiên phong chém gió.
- Bất quá ngươi cũng đừng lo, ngã một lần khôn hơn một chút. Lần này thiếu gia đến đây, sẽ chỉ cho ngươi làm như thế nào ; hừm, còn hai tháng nữa thiếu gia có thể từ phía nam quay về, đến lúc đó chỉ sợ chiếc xe ngựa này cũng không ngồi được nữa. Ngươi trong hai tháng này cố gắng sưu cao thế nặng, tranh thủ thời gian tham ô nhận hối lộ nhiều vào, đến lúc thiếu gia trở về, còn phải làm một cỗ xe ngựa tốt một chút. Ngươi sớm chuẩn bị đi! Đừng như lần này vội vội vàng vàng, cơ hội này chỉ để cho mình ngươi thôi đấy!
Quân đại thiếu gia thản nhiên nói.
Phì Trư Tràng té nhào xuống đất, dập đầu như băm tỏi, nước mắt ào ào chảy xuống:
- Thiếu tướng quân, hạ quan không dám nữa, hạ quan nhất định ra sức, thay đổi triệt để, quay đầu làm lại, lãng tử hồi đầu, hối lỗi sửa sai, làm người một lần nữa! Bỏ mình vì phúc lợi của dân chúng, dốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210733/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.