(p1,2,3)
Trong tíc tắc khi tên thích khách đặt chân lên ngọn cây, tựa hồ như hơi quay người nhìn thoáng lại. Nhưng hiện tại không ai chú ý đến hắn, bởi vì tất cả ánh mặt mọi người giờ đang bị Quân Mạc Tà hấp dẫn.
Trong lòng mọi người còn chưa kịp dâng lên cảm xúc đau buồn, ngay cả lão gia tử Quân Chiến Thiên còn chưa kịp rống xong hai tiếng "Mạc Tà" đã bị ngưng bặt giữa chừng. Nếu nghe không rõ ràng, giống như là lão gia tử đang ngửa mặt lên trời mà kêu "Mẹ ….!"
Bởi vì cái người tựa hồ bị đâm thủng ngực trước mắt mọi người kia, đáng lẽ phải là máu phun thành vòi, mất vài đốt xương ngực mà giãy chết. Nhưng thực tế rõ ràng rằng hắn vẫn đang ngồi chiễm chệ trên lưng ngựa, thậm chí toàn thân chẳng có chảy ra một gọt máu nào, đúng là hoàn toàn chưa từng bị thương qua.
Mọi người đề nhất thời giật nảy mình. Chuyện gì đang xảy ra đây? Rõ ràng một người bị kiếm đâm xuyên qua ngực, vậy sao lại ….
Khi Quân Mạc Tà đi đến đoạn đường này thì trong lòng hắn đã có một tín hiệu báo động. Kiếp trước khi hắn làm sát thủ cũng đã trải qua muôn ngàn thử thách, những cảm giác mạnh trải qua trong đời đã sớm rèn luyện thần kinh hắn một trực giác nhạy cảm với nguy hiểm. Để cho hắn cảm giác được sát khí ngay trước khi bị tấn công!
Tuy rằng trên mặt Quân Mạc Tà thanh sắc bất động, nhưng trong lòng hắn đã chuẩn bị kỹ càng!
Nhưng cho dủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210707/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.