(P1)
- Quân tam công tử, tuy rằng hai vị sư tôn quang minh lỗi lạc, sớm coi chuyện thắng thua như nước chảy mây trôi nên cũng không thèm so đo với ngươi. Tuy họ khinh thường không thèm chấp nhặt với ngươi, nhưng ta lại có một vấn đề muốn hỏi. Quân công tử ra vế trên, vậy có làm nổi vế dưới không? Nếu như ngươi còn có vế dưới, xin hãy đem ra để chúng ta được mở rộng tầm mắt.
Một tên trong đám thư sinh của Văn Tinh thư viện đứng ra hỏi. Hiển nhiên bọn hắn cố tỏ vẻ ta thua ván này nhưng không phục.
- Nhà ngươi sao mà còn giả dối hơn cả Lý Du Nhiên nữa!
Quân Mạc Tà trố mắt ngạc nhiên nhìn hắn:
- Xin ngươi trước khi nói hãy dùng não chứ đừng dùng mông mà nghĩ! Nếu mà ta có thể đối được vế trên thì cần quái gì phải lấy nó ra để làm khó dễ người ta? Ngươi trước đây từng bị lừa đá trúng đầu sao? Văn Tinh thư viện không biết sao lại đào tạo được một tên ngu dốt như vậy?
- À, đúng rồi, ta xem ngươi không những có được một cái đầu ngu ngốc, chắc cái lỗ tai cũng điếc luôn rồi? Trước khi đọc ra thì ta đã nói trước là đây là của người khác làm, đến nay vẫn chưa có người đối lại được nên ta mới mượn tạm mà dùng, cái lỗ tai nào của ngươi nghe ta nói tự mình làm hả? Ta xem ngươi hoặc là không có não, hay là não để lâu trong óc không dùng nên hỏng rồi! Lại còn muốn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210702/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.