Dịch Giả: Tunglanh123
Trong ánh mắt Dương Mặc bất chợt lóe lên thần sắc phẫn nộ! Là hoàng tử, hai tên công tử thế gia ngươi cũng không dám bất bình. Lại tìm cách khi phụ một tiểu hài tử như ta đây để lấy lại mặt mũi, như vậy gọi là có bổn sự sao? Ta khinh!
Nhưng hiện tại, mặc dù Bình Đẳng Vương là bối phận vương tước trưởng bối, nhưng tình cảnh quả thực rất là xấu hổ. Quân Mạc Tà cùng Đường Nguyên có thể nói không, nhưng Dương Mặc nếu cũng nói không, quả thật chuyện này có thể náo loạn lên a, đây chính là tranh chấp trong hoàng thất.
- Tùy Tam điên hạ làm chủ!
Dương Mặc cắn môi thật chặt, thấp giọng nói.
Bên dưới, ánh mắt của hắc bào nhân sau lưng Linh Mộng công chúa lóe lên một đạo hàn quang, lạnh như băng, nhìn về phía Tam hoàng tử, sau đó lại lần lượt nhìn Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đang khoanh tay coi kịch, nhắm hai mắt lại một chút, đột nhiên thở thật dài, chỉ cảm thấy tràn ngập bi ai lạnh lẽo.
Đây là mấy đứa con trai của ta sao!
Ba đứa con trai, ta luôn dốc sức tài bồi thành người nối nghiệp, thành quân chủ tương lai củaThiên Hương đế quốc!
Hy vọng bọn chúng minh bạch, ngôi vị hoàng đế tất nhiên là phải cạnh tranh, tuy cần hy sinh, đương nhiên sẽ có kẻ thắng, cũng sẽ có kẻ suy tàn, nhưng vô luận như thế nào, nồi da xáo thịt, cho dù kết quả cuối cùng có thảm thiết đến mức nào, cuối cùng cũng chọn một từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210664/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.