Dịch Giả: Rickky
- Cha cô thật đúng là nhân tài mà, chủ ý này quá là hay nha!
Quân Mạc Tà dừng lại tán thưởng, nhưng trong lòng oán thầm: "Chuyện kỳ quái hôm nay, cho dù có người chịu hi sinh bản thân xông xuống hoàng tuyền tìm cha mẹ của con báo con này mà hỏi cũng chưa chắc có thể hỏi rõ nguyên nhân."
Tình huống kỳ quái này cho dù là thủy tổ của Thiết Dực Báo, thậm chí là siêu cấp Thiết Dực Báo cũng không thể giải thích được điều kì quái này tột cùng là do đâu.
Nhìn lại tiểu nha đầu trước mặt.
Nha đầu này thật sự là nhân tài nha, thật sự có cá tính. Mới vừa rồi tức đến mức trong mắt đã thấy hơi nước nhưng chỉ sau một hồi công phu, vừa nghĩ tới chuyện đùa đã có thể bỏ qua cười híp mắt, nín khóc mỉm cười rất là đáng yêu.
- Ta cũng nghĩ vậy, cha ta vừa nói xong, cả đám người bỏ chạy mất dép, tiện nghi thì ai cũng muốn chiếm, nhưng không phải ai cũng có khả năng chiếm tiện nghi của ta ha ha ha…
Độc Cô Tiểu Nghệ tự đắc cười nói:
- Lúc đó ta còn đang muốn nghĩ ra một lời nói dối thiên y vô phùng (không có dấu vết) giải thích dùm cho ngươi, nhưng cuối cùng cũng chẳng phải dùng tới. Cha ta thật là người thông minh, theo lời mà mẹ ta hay nói đó là "đại trí giả ngu, nội tú"!( người thông minh thường tỏ ra vẻ khù khờ, không biết j cả, nét đẹp nội tâm)
Đại trí giả ngu!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210649/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.