Dịch Giả: boy_angel^_^
Nhìn Ưng chí tôn say mê đến mức múa may quay cuồng, Quân đại thiểu mất đi tính nhẫn nại, nghĩ lại vấn đề mình muốn biết nhất, thẳng thắn hỏi hẳn ra.
Xem ra "con hàng" trước mắt này căn bản không hiểu thế nào gọi là người nói chuyện "ẩn ý"! Cùng hắn uyển chuyển "ẩn ý" này nọ, giống như là nháy mắt đưa tình với người mù, rõ ràng là phí công phu mà!
- Ai nói cho ngươi Thần Huyền chính là Chí Tôn? Chính là tu vi cao nhất?
Ưng Bác Không mí mắt vừa lật, nhìn Quân Mạc Tà có chút khó chịu. Hắn đang tự sướng trong đầu mình đơn thương độc mã với tư thế oai hùng hiên ngang tung hoành đối kháng với tất cả các cao thủ của hai thế lực lớn lại bị Quân Mạc Tà đột nhiên cắt ngang, giống như muốn "bắn" lại đột nhiên "xìu", nhất thời có chút mất hứng thú (Ý nghĩa nguyên văn của tác giả á nha, không phải ta thêm đâu:110:)
- Cái này quả thực chính là sai lầm chết người nha! Thần Huyền như thế nào lại là cảnh giới cao nhất? Thật sự là quá buồn cười!
- A? Chẳng lẽ… trên Thần Huyền còn có phẩm giai cao hơn?Mời lão gia người nói để ta được thêm kiến thức.
Quân Mạc Tà giả ngu lỗ mãng, Trên thực tế hắn cũng thật sự không biết! Chẳng lẽ Thần Huyền không phải chí tôn sao chứ? Như vậy Chí Tôn Thần Huyền lại là có ý tứ gì?
- Ngu ngốc!
Ưng chí tôn nổi giận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210640/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.