Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Mộ Tuyết Đồng cùng Tiểu công chúa đứng một bên tuy rằng ý nghĩ khác nhau nhưng cả hai đều cảm thấy cao hứng thay cho Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao. Hai người xa cách đã mười năm, đó là mười năm sống trong đau khổ, nhung nhớ, rốt cục cũng có ngày hôm nay, ông trời quả có mắt, gương vỡ lại lành, tương lai trở nên tươi sáng hơn bao giờ hết! Như vậy còn không cao hứng sao được?
Về tới Thịnh Bảo đường, việc đầu tiên mà Tam trưởng lão làm chính là đem tất cả những chuyện phát sinh trong mấy ngày qua, từ đầu tới cuối viết tường tận thành một phong thư dài, càng khoa trương hơn là đôi chỗ lão còn thêm vào kiến giải của mình, kể cả là chuyện về Ưng Bác Không cùng với cao thủ thần bí kia lão cũng khéo léo đưa ra nhận định của bản thân. Cho nên đợi sau khi viết xong bức thư dài hơn mười trang mới cho phi ưng truyền tin. Sau đó một mình lão đứng trên mái của Thịnh Bảo đường, trầm mặc nhìn sắc trời u ám, càng nhìn càng thấy nguy cơ trùng trùng, phong vân bạo khởi, thở dài không thôi!
Trận phong ba lần này, không biết sẽ có bao nhiêu người lại sắp phải bỏ mạng đây!
Càng quan trọng hơn là sự tình về Tục Hồn Ngọc của Tiêu gia Ngân thành! Chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ sơ sảy gì! Tiêu gia không tiếc gì cả, bằng mọi giá đều phải đoạt vào trong tay.
Nhưng.... oái ăm thay là nó lại nằm trong tay của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210638/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.