Dịch Giả: Clover9xx
Lời nói khi trước còn vang vọng bên tai, trong chớp mắt chính bản thân mình lại mang nhục nhã, bị đối phương nguyên lời hoàn trả.
Lục trưởng lão vô cùng tức giận, mặt đỏ bừng lên, thiếu chút nữa tại đương trường bị tuyệt khí mà chết.
- Một tên tôm tép, cư nhiên lại dám chạy đến trước mặt lão phu giương oai. Cư nhiên còn dám học lão phu nói chuyện, đưa cái mặt dày nói này nói nọ, ngươi còn chưa xứng đâu! Sau khi lão tử xuất thủ, lại còn muốn hỏi một câurắm chó "tạisao"! Ngươi không phải vừa mới nói cho lão phu được chết toàn thây sao? Lão tử có thể nào không để cho ngươi cơ hội này. Đúng là thiên hạ chê cười. Họ Tiêu kia! Ngươi cho là Ngân Thành các ngươi thiên hạ vô địch hay sao? Lão tử xem ra, ngoài lão nhân Hàn Phong Tuyết kia, còn lại chỉ là lũ phế vật, một thành đều là phế vật.
Ưng Bác Không chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi lên hai bước, mắt như chim ưng, nhìn Lục trưởng lão đang bi phẫn nghẹn khuất cực kỳ, đột nhiên nổi hứng thú hỏi:
- Như thế nào? Đây là ý tứ của ta, ngươi có ý kiến gì hay sao? Lão tử hỏi ngươi, lão Tử nói có đạo lý không? Ngươi có phục hay không?
Lục trưởng lão hung hăng, trừng mắt nhìn Ưng Bách Không mà không nói một lời. Nhưng từ ánh mắt của hắn, đã có thể hiểu được hết thảy.
- Họ Tiêu kia, hôm nay chỉ cần ngươi nói một tiếng không phục, lão phu lập tức đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210633/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.