Ta mượn máy, dịch được nhiêu thì dịch, chương này là nợ hôm thứ Tư này!
Quân đại thiếu có chút khó hiểu: "Chẳng lẽ quan điểm thẩm mỹ của mình có vấn đề, bổn thiếu gia có bộ dáng khủng bố như vậy sao? Làm sao mà làm cho tiểu cô nương này vừa nhìn đã sợ tới mức khóc ngay tại trận?" Hai bên cách nhau không xa, Quân đại thiếu chỉ cần bước lên vài bước là đụng nhau ngay.
- Yên Mộng muội muội, không cần kinh hoảng, đợi vi huynh chém tên vô sỉ này cho!
Thiếu niên kia mỉm cười vô cùng tự tin, sau đó chậm rãi bước lên ngăn Quân đại thiếu đi tới, vung ra trường kiếm hét lớn một tiếng:
- Đồ vô sỉ, tiến lên nhận lấy cái chết!
Quân Mạc Tà thấy kiếm hắn chập chờn trước mặt càng thêm bực bội: "Vừa mới gặp mặt đã gọi ta là vô sỉ là sao? Đây rõ ràng là khinh người quá đáng mà!"
" Nhưng ngươi tìm người khi dễ mà tìm bổn thiếu gia là ngươi tìm nhầm người rồi! Ngươi muốn làm hộ hoa sứ giả thì cũng không nên quá đáng như vậy nha! Chỉ vì lời nói của nữ nha đầu này mà ngươi muốn ra tay giết chết một người xa lạ mới gặp lần đầu sao? Con mẹ ngươi hỗn đản, muốn hộ hoa sao, lão tử cho ngươi biến thành bùn nhão để cả đời bón cho hoa luôn!"
Quân Mạc Tà đang vô cùng hưng phấn thì bị tên nhãi này làm tụt hứng, hắn không khỏi giận dữ, ác tâm đã bắt đầu nổi dậy, sải bước tiến lên phía trước muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210619/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.