- Xem ra tiền bối nhất định phải động thủ? Vậy vãn bối cả gan xin lãnh giáo một hai chiêu!
Trong lòng Hải Trầm Phong bừng bừng ngạo khí, thầm nghĩ: "Ngươi đã tự thừa nhận mình là tiền bối cao nhân, lại còn ỷ thế hiếp người như vậy, còn có phong phạm của tiền bối hay sao? Thà rằng bị ngươi đánh chết, cũng nhất quyết không bị ngươi hù chết! Tốt xấu gì Hải Trầm Phong ta cũng là đệ tử của một trong Bát Đại Chí Tôn? Ta sợ ngươi sao?"
Nói đến gia hỏa Úy Lam Chí Tôn Mộng Hồng Trần, tên này cũng là một tên cổ quái, chưa bao giờ nói cho đồ đệ chuyện tình bên ngoài, mà Ưng Bác Không lâu nay đều ở tái ngoại thảo nguyên, đương nhiên Hải Trầm Phong chưa bao giờ gặp qua, thậm chí những lời đồn về Ưng Bác Không cũng không được nghe nhiều. Vì thế, nhất thời hắn không thể nào nhận ra người này, thảo nguyên thần ưng Ưng Bác Không, cùng nổi danh với sư phụ mình, một trong Bát Đại Chí Tôn!
- Hắc hắc hắc, lãnh giáo một hai chiêu sao mà đủ, gặp được nhau chính là duyên phận, ngày hôm nay ngươi cùng lão phu hoạt động gân cốt một cách thoải mái đi.
Ưng Bác Không cười lớn một tiếng, cả người như mây bay nước chảy tiến tới, vỗ ra một chưởng vào đỉnh đầu Hải Trầm Phong.
Hải Trầm Phong tức giận hừ một tiếng, soạt một tiếng trường kiếm đã ra khỏi vỏ, một đoàn lam quang đâm thẳng tới trước.
- Phanh!
Tay phải của Ưng Bác Không va chạm vào kiếm quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210614/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.