- Được rồi, không còn chuyện gì nữa, hai con cũng trở về nghỉ ngơi đi!
Quân Vô Ý nhìn Quân Mạc Tà và Quản Thanh Hàn rồi nói:
- Không nên lo lắng, trời còn chưa có sập xuống! Cho dù có thật sự sập xuống, còn có tam thúc các con thay các con đội nó lên!
Quản Thanh Hàn kích động khóc nức nở, còn Quân Mạc Tà thì hào quang chớp động trong mắt, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì. Đột nhiên hắn cong môi lên, cong đến không thể cong hơn, lúc này hắn đã hạ quyết tâm, chậm rãi nói:
- Con đi ra ngoài một chút!
Không đợi hai người phản ứng, Quân Mạc Tà đột nhiên xoay người, bước nhanh ra ngoài, thân thể từ từ biến mất trong màn mưa rét mướt.
Đại sảnh vẫn thế, một bầu không khí im lặng. Trời, đã hoàn toàn tối đen.
Quân Vô Ý sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy.
Quản Thanh Hàn lẳng lặng đứng ở một bên, ánh mắt nhìn xa xăm vào những hạt mưa đang rơi tí tách ngoài hiên, thần sắc lạnh lùng không nhúc nhích.
- Hôm nay Quân Mạc Tà xảy ra chuyện?
Lý Du Nhiên đeo mặt nạ, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn:
- Hắn có chết ko?
- Không chết!
Một hắc y nhân thân người gầy gò đứng trước mặt Lý Du Nhiên trả lời:
- Thời điểm mấu chốt có một gã thần bí nhân xuất hiện, ra tay giết mấy tên thích khách, vì thấy thực lực của hắn quá cao nên mấy tên thích khách còn lại thấy khó mà rút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210588/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.