Dịch Giả: Tiểu Ngọc
"Sư phụ ủ ra loại rượu này chính là thiên phẩm nhân gian, là cực phẩm trong cực phẩm. Không thể địch nổi, đệ tử đạo hạnh nông cạn, tự nhiên thất bại, thua tâm phục khẩu phục." Tống Thương ngữ khí bội phần cung kính.
Vẫn là câu nói kia "Học vô tiền hậu, đạt giả vi sư", ở phương diện ủ rượu thành tựu của đối phương xác thực cao hơn so với bản thân mình rất nhiều, cho nên Tống Thương hoàn toàn không có nửa điểm cảm giác mình bị mất thể diện khi phải bái người thanh niên trước mặt làm sư phụ, trái lại cảm thấy rất vinh hạnh, ngược lại, rất kích động, thậm chí là rất hưng phấn là đằng khác.
"Ngươi đáng lẽ có thể tiến được xa hơn, phải thừa nhận một điều rằng, vì rượu ngươi cũng đã hao tổn rất nhiều tâm sức. Thế nhưng ngươi sai rồi, ngươi sai ở chỗ đạt được một chút thành tựu thì dừng lại, không tiếp tục phấn đấu nữa". Quân Mạc Tà không chút khách khí nói: "Như ngươi vừa nói đó, đỉnh cao trong đời là rượu mà ngươi đã ủ được từ vài chục năm trước, cái mà ngươi cho là thế gian tuyệt phẩm. Mới đầu nghe thấy dường như rất có khí thế, tuy nhiên một câu nói kia đã ngăn cản con đường phát triển của ngươi, đem tất cả khả năng để ngươi có thể tiến thêm một bước nữa toàn bộ bị chôn vùi."
"Chính vào khoảnh khắc ngươi tự thỏa mãn với hai vò rượu kia mà dừng tay lại, ngươi đã bại bởi chính bản thân mình rồi, bại bởi vì lòng tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210576/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.