Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Vương gia và Tống lão tam ở một bên trong lòng đều mắng thầm: "Chuyện vừa rồi đem hỏi cả cái đại lục này ai mà chẳng biết, lại còn có thể thành "vài phần kiến thức"! Cái này mà cũng phải có kiến thức mới biết sao?"
Hơn nữa, Thảo Nguyên Thần Ưng Ưng Bác Không nhiều năm độc đấu tuyết sơn quần ưng tất nhiên là rất dũng mãnh rồi, nhưng Cuồng Phong Kiếm Thần Phong Quyển Vân cũng vô số lần tiêu diệt lang quần trên thảo nguyên đó thôi, chiến tích tuyệt không kém gì Thần Ưng Ưng Bác Không, tại sao phút chốc lại thành hư danh vậy, cái này là chuyện gì đây?
Bất quá hai người này cũng là loại thành tinh, nên cũng hùa theo vuốt mông ngựa Ưng Bác Không một hồi, nhớ tới uy danh bát đại tông sư lẫy lừng thiên hạ, đều là những người cao cao tại thượng, họ còn dám có ý kiến ý cò gì sao?
"Ngoại trừ bát đại tông sư đã được thiên hạ thừa nhận còn có một vị sát thủ chí tôn Sở Uông Hồn." Tên vừa kể ra, trong lòng Quân Mạc Tà không tránh khỏi có một loại hâm mộ: "Rốt cục một vị sát thủ phải xuất sắc như thế nào mới có thể được tôn xưng là sát thủ chí tôn đây?"
Không biết thực lực của hắn đem so với Quân đại sát thủ ở kiếp trước, cuối cùng là ai cao hơn ai đây? Thực sự... rất hiếu kỳ a.
Nghĩ đến đây, trong lòng Quân Mạc Tà lại xuất hiện một loại chiến ý mãnh liệt: Cái gọi là một núi không thể chứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210573/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.