Dịch Giả: Tiểu Láng (hay còn gọi là con Láng)
Đợt bom này đã hết phần của ta, chúc anh em Trung Thu vui vẻ, đọc truyện sảng khoái nhá, phần còn lại đòi con Tiểu Ngọc đi
Thiếu niên bên cạnh nghe được 3 chữ "tiểu công chúa" nhất thời trong mắt chợt sáng lên, ánh trăng chiếu trên mặt, hiện ra vài phần khát vọng và mê say, vị công chúa quốc sắc thiên hương, khí chất cao quý kia chính là mục tiêu mà thiếu niên này theo đuổi đã lâu.
Trong một cỗ xe ngựa, một nữ hài mặc toàn thân tuyết y, tuổi chừng mười sáu mười bảy, mi mục như vẽ, rất là xinh đẹp, nhưng trên dung mạo lại hiển lộ một cỗ tinh quái, hiển nhiên không phải là một cô bé an phận, đại để cũng là rất nghịch ngợm. Lúc này nàng đang lắc lắc cánh tay của lão giả râu trắng:
- Tam công công, ngài đang nói đến đoạn quan trọng, tại sao lại ngừng? Thật là làm cho người ta tò mò mà!
Lão đầu vẫn là hình dáng nhắm mắt giả chết. Nhưng trên nét mặt già nua đã nhăn lại như quả cà héo, lòng thầm kêu trời. Sự lợi hại của tiểu cô nương này, bản thân lão rốt cục cũng cảm nhận được rồi! Trách không được bọn họ khi biết lão phải đi cùng công chúa xuống núi đều cùng thở phù một tiếng, bộ dạng cứ như kiểu buông bỏ được gánh nặng vạn quân, sau đó lại dùng ánh mắt có chút đồng tình thương hại và hả hê mà nhìn lão, thì ra là thế.
- Ta nói này tiểu nãi nãi, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210549/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.