Thành thật mà nói, Quân đại thiếu gia cuối cùng vẫn là xuất thân từ sát thủ mà ra, lãnh khốc vô tình đối với hắn, từ lâu đã là chuyện bình thường. Hắn tối đa chỉ có thể thực sự đối xử tốt với người quan tâm tới hắn. Ở kiếp trước thì chỉ có thụ nghiệp sư phụ, thân nhân của sư phụ và các sư huynh đệ. Còn nói tới kiếp này, chỉ có hai người là Quân lão gia tử và Quân Chiến Thiên, thậm chí kể cả Quản Thanh Hàn, đại tẩu trên danh nghĩa của hắn cũng chưa được xếp vào danh sách người thân của hắn, nói chi tới người dưng. Quân đại thiếu gia đối với người gặp nạn, hắn trong lòng thương hại thì có thương hại, nhưng muốn hắn ra tay chiếu cố, thì cũng chỉ gặp thái độ"xin thứ lỗi cho kẻ bất tài".
- Đương nhiên ta hiểu thiện tâm thì cũng phải có mức độ. Nếu một ngày gặp phải tình huống ốc còn không mang nổi mình ốc, nhóm người này ta sẽ buông tay đầu tiên. Nhưng thời gian này, nói chung chúng ta vẫn còn có khả năng, ta sẽ xuất ra phần tâm ý này. Con cũng không cần thấy kỳ quái, ta cứu người, cơ bản không cần lý do!
Quân Vô Ý nói những lời này không che giấu ý định làm cho Quân Mạc Tà thấy rõ quyết tâm cứu người của hắn.
Một người đã muốn cứu người, thì liền ra tay cứu người, đúng là không cần bất cứ lý do gì! Có năng lực làm việc thiện mà không làm, đó là lòng người vốn bạc, thế nhưng không có khả năng làm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210547/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.