Dịch Giả: Sói
"Ách, ha ha hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, Độc Cô tiểu thư chúng ta thật đúng là có duyên nha, lại gặp nhau rồi." Quân Mạc Tà hắc hắc cười cười thuận miệng phun ra một tràng. Ngữ khí cùng thần tình giống như thủa ban đầu khi ở Thiên Kim Đường môn vậy.
Nhưng bản thân Quân đại thiếu gia lại trăm triệu lần không nghĩ tới một câu nói kia tuy rằng đối với mình không có ý nghĩa gì mấy thế nhưng khí lọt vào lỗ tai của Độc Cô Tiểu Nghệ không thể nghi ngờ đó là một câu chứa đầy ý tứ hàm xúc.
Có duyên sao? Hắn nói cùng mình có duyên gặp gỡ nha! Aì, thật sự có duyên thì sao chứ! Mỗi ngày ngay cả một lần gặp nhau cũng không được thì hữu duyên cũng đâu có tác dụng gì? Hai đại gia tộc cuối cùng vẫn cứ phản đối a!
Độc Cô Tiểu Nghệ khi nghe được lời nói của Quân Mạc Tà rất chi là mừng rỡ, thế nhưng trong nháy mắt lại biến thành một bộ dạnh u oán thầm nghĩ: thật giống như hôm nay nếu không phải có Tiểu Bạch Bạch, mình chẳng phải không gặp được hắn sao? Chẳng phải là vô duyên đối diện bất tương phùng sao?
Độc Cô Tiểu Nghệ không phải không biết thái độ làm người của hai lão yêu quái, chân chính nàng mới mười sáu tuổi cùng tuổi với Mạc Tà, năm nay nàng cũng đã hiểu biết không ít rồi, chỉ có điều lão đầu vẫn luôn coi nàng là một bông hoa nhỏ cần được chăm sóc.
Ở độ tuổi của nàng trong bối cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-ta-quan/3210545/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.