Thiếu niên nở nụ cười, nụ cười của y khiến bác sĩ Lâm không khỏi liên tưởng đến những sự mỹ lệ chỉ có ở Nibelungen, nhưng cũng mang theo tia nguy hiểm trí mạng.
Cô ta không có cách nào dời tầm mắt của mình đi được. Đôi mắt hổ phách kia tựa như một làn nước thánh trong vắt từ trên trời giáng xuống khuynh đảo vạn vật.
Bác sĩ Lâm há miệng thở dốc không nói nên lời.
Tên đội viên đứng phía sau cô ta bắt đầu nức nở, có vẻ gã ta không nhịn nổi muốn phun Thực Cốt Trùng ra.
Lúc này Chu Ngự nhanh chóng di chuyển cước bộ đi tới bên cạnh tên đội viên, cho dù đứng ở góc độ nguy hiểm nhưng anh vẫn quyết đoán bóp cò, ‘Pằng——’ một tiếng bắn trúng tên đội viên kia.
Một khắc tiếng súng vang lên kia, bác sĩ Lâm mạnh mẽ quay đầu lại, cô ta mở to hai mắt, nước mắt theo đó tuôn ra như suối.
Khoảng khắc bi ai đó của cô ta hoàn toàn là chân thật.
Tên đội viên ngã rạp xuống đất, trên đầu gã ta nở ra đóa hoa máu, hai mắt gã trợn to, cái miệng cũng há to hết cỡ, một con Thức Cốt Trùng chui ra được phân nửa thì toàn thân vỡ nát.
Thiếu niên búng tay giòn tan cười nói “Ngươi rất thương tâm đi… Bởi vì con Thực Cốt Trùng này là ‘đứa nhỏ’ ngươi vất vả nuôi lớn lên, đúng không?” (Tui cứ tưởng bả thương ông đội viên đó chớ…)
Cái gì… Chúng nó đều là do bác sĩ Lâm chăn nuôi sao?
“Anh giết nó… Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-the-chi-van-vat-phap-tac/1976483/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.