Sự bối rối của một người mẹ khiến Hà quên mất để ý xem Thành gọi mình là gì. Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay như thể đây thứ duy nhất có thể cứu rỗi mình, đoạn run giọng hỏi:
– Anh có nhớ nhóm máu của anh không?
– AB! Nhóm máu của anh là AB. Em đang ở đâu thế? Chờ một chút anh đến ngay.
Thành vội đáp lại, mặc dù không biết Hà hỏi đến máu để làm gì, nhưng anh biết cô đang gặp rắc rối gì đó.
Hà gần như khóc ở trong điện thoại:
– Anh giúp em với. Con gái em đang phải cấp cứu. Bệnh viện báo hết máu rồi mà em chỉ có nhóm máu B thôi. Con bé có nhóm máu AB.
Không hề chờ đợi một giây phút nào, Thành cầm lấy chìa khóa lao ra khỏi cửa, chẳng quên an ủi tâm trạng cô gái đang khóc bên kia điện thoại. Chiếc xe phóng vút vào màn đêm với tốc độ kinh hồn, làm mấy người đi làm về muộn bực mình mắng mỏ.
– Vội đi đầu thai hay sao mà phóng nhanh thế.
Thành không nghe được những lời ấy, chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất để đến bệnh viện. Anh chạy thẳng đến khoa cấp cứu, ngang qua rất nhiều băng ca phủ vải trắng.
Hà đang ngồi gục đầu trước cửa phòng cấp cứu. Anh hổn hển chạy đến đỡ cô dậy:
– Con em đâu?
– Con bé đang ở bên trong. – Mắt Hà đỏ lên nhìn anh.
– Được rồi, anh đến đây rồi. Không có chuyện gì cả đâu. Em cứ chờ ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-qua-xuan-ha/2655607/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.