– Con điên rồi! Tại sao lại thừa nhận quan hệ với nó chứ. Nó chỉ là con gái của một con đ.iếm, không phải em gái của Thành. Bản thân nó cũng là con đàn bà lăng loàn, giờ nó trở về giả điên giả khùng tiếp cận chồng con, chẳng phải muốn quyến rũ thằng bé theo nó còn gì. Con đuổi nó đi ngay đi, kẻo mất chồng lúc nào không biết.
Bà lão càng nói càng độc miệng, ngay cả Hà cũng không nghe vào tai nữa. Bất giác, cô chợt nhận ra rất nhiều thứ mà mình đã vô tình không để ý, hoặc là cố ý làm lơ đi.
Em trai của cô, cũng là con trai thứ hai của bà Vân tên là Phùng Thanh Bình. Bà chưa bao giờ kể cho cô về chồng của mình cũng là cha của nó, chỉ nói rằng bố Hà mất sớm, để lại hai mẹ con nương tựa với nhau. Còn Bình là con trai của bà với người chồng thứ hai, nhưng ông cũng đã mất bị bạo bệnh.
Lúc ấy, Hà còn thấy cảm thương vì số phận hầm hiu của mẹ mình, cũng không tiện khơi dậy nỗi đau trong lòng bà. Cô có ấu nhiều thời gian để nhớ lại, không cần thiết bắt bà kể lại những bất hạnh đó một lần nữa.
Đáng lẽ người trải qua nhiều đau khổ như bà Vân phải giữ con cái lại lúc tuổi già để bầu bạn sớm tối mới đúng. Vậy mà, khi sức khỏe Hà ổn định trở lại, cô lại bị bà rối rít đẩy ra nước ngoài cùng với Tuấn, với lý do là để chữa bệnh.
Hà không cảm thấy việc mình bị ép rời đi đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-qua-xuan-ha/2655602/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.