Sáng hôm sau Nhậm Nhã Lâm tỉnh dậy trong phòng, cô ấy vừa tỉnh lại đã hoảng hốt vì không biết mình đang ở đâu, cô ấy định ra ngoài xem thử thì thấy tờ giấy đặt ở bên cạnh.
Là do Lục Thành trước khi đi làm đã viết cho cô ấy.
“Tôi là con trai của dì Hàn, là mẹ tôi bảo tôi đưa cô về, nhưng vì không biết nhà nên mới đưa cô về nhà tôi, thuốc tôi có để trên bàn, thức ăn cũng chuẩn bị rồi, có thể ăn rồi rời đi cũng được”
Đọc xong tờ ghi chú Nhậm Nhã Lâm mơ màng nhớ tối qua có người đã đến đưa cô từ quán rượu về.
Nhậm Nhã Lâm nhớ lại chuyện ngượng ngùng hôm qua thì tự trách bản thân.
( Lần đầu gặp mặt mà để cho người ta thấy cảnh tượng mình say sỉn như vậy rồi, đúng là mất mặt )
Sau khi rời khỏi nhà của Lục Thành thì Nhậm Nhã Lâm quay lại tiệm hoa, khi vừa đến cửa thì đã thấy bóng dáng quen thuộc đó.
“Lạc Bộ Thiên, anh đến đây làm gì ?”
Lạc Bộ Thiên nhìn thấy Nhậm Nhã Lâm thì tức giận đi đến nắm chặt tay cô ấy.
“Tiểu Vân đến mời cô đến dự hôn lễ, cô có thể không đi tại sao lại mắng cô ấy ?”
Nhậm Nhã Lâm bật cười bất lực như không tin vào tai mình, cô ấy rút tay về thẳng thắng nói với Lạc Bộ Thiên.
“Lạc Bộ Thiên anh nghe cho rõ, tôi cả đời này thứ gì cũng có thể làm nhưng động vào thứ rác rưởi thì tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nguoc-chieu-gio-den-ben-canh-em/2878127/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.